Cậu Khá Bảnh đi đời rồi

Khá Bảnh thấy mấy thằng nhóc khăn quàng vỗ tay lại cứ tưởng thế là hay, hết dừng xe, dàn hàng ngang chụp ảnh trên cao tốc lại live stream chửi bậy, đốt xe, khoe khoang.

– Cậu Khá đi đời rồi, ông giáo ạ!

– Nó bị bắt rồi à?

– Bắt rồi? Họ vừa bắt xong.

Lão cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão ầng ậng nước, tôi muốn ôm choàng lấy lão mà òa lên khóc. Bây giờ thì tôi không xót cái thả tim của tôi quá như trước nữa. Tôi chỉ ái ngại cho lão. Tôi hỏi cho có chuyện:

– Thế nó cho bắt à?

Mặt lão đột nhiên co dúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc…

– Khốn nạn… Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy mấy thằng nhóc khăn quàng vỗ tay lại cứ tưởng thế là hay, hết dừng xe, dàn hàng ngang chụp ảnh trên cao tốc lại live stream chửi bậy, đốt xe, khoe khoang. Tôi cho nó đôi ba cái like xong lén gọi cho công an. Nó đang hí hửng thì công an chực sẵn, ngay đằng sau nó. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu bị tóm! Này! Ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm in như nó trách tôi; nó kêu ư ử, nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi mua vui cho lão như thế mà lão xử với tôi như thế này?”. Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi vẫn còn lừa được thằng nhãi, nó không ngờ tôi dám gọi công an đến túm nó thật!

Tôi an ủi lão:

– Cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu đâu! Vả lại ai giang hồ mà chả vào tù ra tội? Ta báo công an bắt nó chính là giúp lấy thêm số cho nó đấy.

Sưu tầm

Please Login to comment
  Subscribe  
Notify of